Một ngôi làng chưa đầy năm trăm nhân khẩu, hẻo lánh, xa trung tâm… nhưng lại được cả trong và ngoài nước biết đến với nghề múa rối nước nổi tiếng. Đó là làng Đào Thục, xã Thụy Lâm, huyện Đông Anh, thành phố Hà Nội, làng nghề truyền thống hiếm hoi sống được bằng nghề cổ.
Tháng 7 âm lịch, người Việt có một ngày lễ mà giới tăng ni Phật tử thường gọi là ngày lễ Vu Lan. Đây là một đại lễ báo hiếu cha mẹ, ông bà, tổ tiên đã khuất – một tập tục đáng quý, đáng trọng của người Việt, thể hiện tấm lòng “ăn quả nhớ kẻ trồng cây”. Rằm tháng 7 Âm lịch cũng là ngày xá tội vong nhân mà dân gian gọi nôm na là ngày cúng chúng sinh.
Không có tấm bằng tốt nghiệp ĐH được công nhận trên phạm vi toàn cầu là thiệt thòi của thanh niên Việt Nam khi hội nhập với thế giới. Nhưng thiếu đi tấm "hộ chiếu" đó, những người Việt trẻ vẫn hoàn toàn có thể trau dồi, rèn luyện và tích luỹ kiến thức, kỹ năng, hình thành thái độ để trở thành những công dân toàn cầu “made in Việt Nam”". TS. Nguyễn Sĩ Dũng, Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội đã chia sẻ như vậy.
Có lẽ nói đến văn hoá làng, một nét văn hoá của nông thôn Việt Nam, chúng ta liên tưởng ngay tới những hình ảnh rất đặc trưng, làm nên biểu tượng của làng quê. Đó là những hình ảnh của "cây đa, bến nước, sân đình, bụi tre, vườn cây, ao cá...".
Một buổi chiều hè với cái nóng thật oi bức khó chịu, tôi lượn lờ vào một quán cà phê ở khu phố Nghĩa Tân Hà Nội, gọi một ly cà phê xong, đợi cho những giọt cafe nhỏ giọt để rồi nhâm nhi, tôi liếc nhìn sang một chiếc laptop gần bên của hai anh ngồi bàn bên cạnh.Vốn là người rất thích văn hoá dân tộc và đam mê nghệ thuật dân gian, nên tôi đã chú ý tới ngay những hình ảnh Nhà thuỷ đình và những con rối, đây là loại hình rối nước, một nghệ thuật độc nhất vô nhị trên Thế giới chỉ có ở Việt Nam, đang được Bộ Văn hoá TT-DL nước nhà đệ trình UNESCO công nhận là di sản văn hóa phi vật thể.